Đền thánh Trung Lao sau nỗi bàng hoàng

Thứ sáu - 11/08/2017 15:43
Chỉ trong vòng 2-3 tiếng, toàn bộ người dân Trung Lao bàng hoàng. Chỉ trong một đêm, cả Giáo phận Bùi Chu bàng hoàng. Chỉ sau một ngày, biết bao con người, lương hay giáo, trong hay ngoài nước bàng hoàng.
Untitled
Untitled



Có ai ngờ? Ngôi nhà thờ một trăm hai mươi chín tuổi, ngôi nhà thờ chứng kiến biết bao chuyển vần của Giáo xứ Trung Lao và Giáo phận Bùi Chu, chỉ trong một đêm đầu tháng 8 yên bình, đã bốc cháy như một ngọn đuốc dữ dội. Không hẹn trước. Ai cũng biết sẽ đến ngày ngôi nhà thờ ấy không còn hiện diện, nhưng cách ra đi ấy đã bóp nghẹt bao trái tim người dân Trung Lao cũng như mọi người.
 


Trên mạng xã hội từ qua tới nay, ngập tràn những thông tin về vụ hoả hoạn bất ngờ này. Qua những video quay lại khoảnh khắc ấy, tôi thấy sự bất lực trong đau đớn của biết bao người. Ngọn lửa bùng lên, trùm lấy mọi thứ. Những xà, cột, kèo, vì,…bắt lửa rất nhanh (gỗ lim đã khô dầu sau hơn 100 năm nên bắt lửa rất nhạy). Nghẹn lại trong giây phút mà ai đó nói “mái sụp rồi”. Giống như giây phút một người gục ngã sau bao thời gian cố đứng vững. Biết bao nước mắt, biết bao nỗi đau thương, đến nỗi có người nói rằng “lấy nước mắt mà dập tắt ngọn lửa”. Nước mắt trong sự tiếc thương bao đời người của những thế hệ đi trước. Nước mắt trong sự tiếc nhớ những kỉ niệm tuổi thơ gắn với nơi đây của những người trẻ. Cả những nước mắt vì… sợ quá của những thế hệ mầm non. Nước mắt day dứt của những người con không hiện diện với quê hương lúc này. Tất cả người dân Trung Lao đều gánh chung một nỗi buồn trong đêm bàng hoàng này.

Tôi đến thăm nhà thờ vào sáng hôm sau. Không còn một điều gì khiến người ta liên tưởng về ngôi nhà thờ cũ. Những hàng cột cổ kính giờ chỉ là một hàng cột cháy rụi. Cả kèo, vì,… một đống đổ nát. Từng lẻ khói âm ỉ.
Những bức tường bị lột sạch. Mái ngói xưa chỉ còn những hàng đen cháy và sẵn sàng rơi xuống bất kỳ lúc nào. Không còn nhận ra ngôi nhà thờ với nội thất cổ kính sang trọng. Ngọn lửa gửi lại cho con người một đống tan hoang, không một dấu hiệu của sự sống.
 
images


Đi quanh nhà thờ, chụp lại những gì còn sót lại. Chọn một góc chụp, chụp lại bức tường cuối nhà thờ, tôi sững người đi. Bức tường ấy với những nét hoa văn mĩ miều, vẫn hiên ngang giữa nền trời xanh.
Sừng sững, oai vệ và đáng tin cậy. Đó là sự đảm bảo, che chở cho những con tim đang bị xé nát chăng? Giữa nền trời u ám ấy, vẫn có điểm tựa để bà con bám víu trong cơn nguy khó này.
“Chúa muốn nhắn gửi chúng con điều gì?”
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều ấy. Có phải là lời nhắc về đời sống ngày nay, như cách Chúa gửi lửa xuống Xơ-đôm khi xưa? Ý Chúa nhiệm mầu. Chỉ nên và cần biết rằng “Phó Thác” trong tay Chúa.
Lúc tôi viết những dòng này, vụ hỏa hoạn xảy ra chưa đến 24 giờ. Theo lệ thường, lúc này vẫn là một bầu u ám quanh người dân Trung Lao. Nhưng họ đã không gục ngã theo lẽ thường ấy. Lúc đi thăm buổi sáng, tôi vẫn thấy từng người hoặc nhóm người hướng về nhà thờ và cầu nguyện. Trong gian truân, chỉ còn Chúa là hy vọng. Còn cả lời kêu gọi “hướng về quê hương” của anh chị em Hội học sinh sinh viên Công Giáo của Giáo xứ Trung Lao. Mảng trời u ám kia đã bị đánh tan bởi sự cậy trông và sự đồng lòng của những người con Trung Lao.
 
chay 2 1501957119997 91 0 687 960 crop 1501957124738


Mất nhà thờ là mất đi nơi phụng tự. Mất nhà thờ là mất đi nơi quây quần của mọi tầng lớp trong giáo xứ, nhưng đó cũng là cơ hội để mọi con tim của con cái Trung Lao cùng hướng về quê hương, chung nhịp đập với quê hương. Đó là cơ hội để đi tìm hiểu Thánh Ý Chúa gửi tới, cơ hội để mọi người xích lại gần nhau.

“Sau cơn mưa, trời lại sáng.” Sau đêm tối bàng hoàng, ánh bình minh đã bắt đầu ửng sáng nơi mảnh đất Trung Lao yêu dấu.

Hải Nhuận, 17h30 - 6/8/2017
 

Hiệp thông cùng Trung Lao
Nửa đêm rạng sáng Chúa Nhật Lễ Hiển Dung ngày 06/08/2017, ngôi Thánh đường 129 tuổi của Giáo xứ Đền Thánh Trung Lao đã bị hỏa hoạn thiêu cháy hoàn toàn, đây là một mất mát và là thử thách Đức Tin lớn đối với cộng đoàn Giáo xứ.
 
Vào khoảng 23g đêm, một số giáo dân sống xung quanh phát hiện mùi khét và khói bốc lên từ phía đầu Nhà thờ Giáo xứ. Ngay khi phát hiện, anh chị em giáo dân đã khẩn trương ứng cứu với 4 xe cứu hỏa được điều động đến để hỗ trợ, nhưng tất cả đều vô ích.
 
Ngay khi biết tin, vào lúc sáng sớm Đức Giám mục Giáo phận Tôma Vũ Đình Hiệu, quý Cha trong ngoài Giáo hạt và đông đảo anh chị em giáo dân gần xa đã đến chia sẻ hiệp thông với Cha xứ và cộng đoàn Đền Thánh.
 
Chia sẻ với chúng tôi, anh Giuse Nguyễn Văn Quang - Trưởng hội Giới trẻ Giáo xứ, người trực tiếp tham gia cứu hỏa cho biết: Ngọn lửa bắt đầu bốc lên từ đầu Nhà thờ phía gian cung Thánh sau đó lan xuống phía dưới, sau nhiều nỗ lực, đến 4g sáng ngọn lửa mới được khống chế.

“Hỏa hoạn đã thiêu rụi toàn bộ 11 gian Nhà thờ gồm tổng cộng 36 cột gỗ lim, các vì, xà, kèo bằng gỗ cùng với toàn bộ nội thất, ảnh tượng, tòa vàng và các vật dụng bên trong Nhà thờ”, Ông Chánh xứ Đền Thánh cho chúng tôi biết thêm.
 
Hiện nay, tuy ngọn lửa đã bị dập tắt nhưng những thiệt hại từ đám cháy để lại là rất lớn, mất mát này không chỉ của riêng Trung Lao nhưng còn của chung Giáo hội vì đây là công trình tôn giáo có giá trị lịch sử tiêu biểu của Việt Nam, một thử thách Đức tin quá lớn với con dân Trung Lao.

Hơn lúc nào hết, cộng đoàn cần nhiều hơn nữa sự chia sẻ hiệp thông và lời cầu nguyện của anh chị em gần xa để Giáo xứ nhanh chóng ổn định khắc phục hậu quả, bình an, hiệp nhất, đồng tâm vượt lên thử thách trong sự phó thác và tin tưởng vào ý Chúa qua Đức Maria Mẹ Thiên Chúa quan thầy Đền Thánh.

Trung Lao là một Giáo xứ lớn trong Giáo phận với tổng số 9.260 tín hữu, nằm trên địa bàn xã Trung Đông, huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định, thuộc Hạt Tương Nam, Giáo phận Bùi Chu. Năm 1888, ngôi Thánh đường Giáo xứ được khởi công xây dựng và sau gần 10 năm mới hoàn thành theo lối kiến trúc Á đông, chiều dài 50m, rộng 16m, cao 12m, tháp chuông cao 20m, lòng Nhà thờ gồm 11 gian, bốn hàng cột, nội thất toàn bằng gỗ lim cổ kính oai nghi, tráng lệ.

Tác giả bài viết: Hoàng Đức
 
 
Hướng v Trung Lao
Nhà th cháy ri, đi vào lch s.
Hin ti hôm nay tr thành quá kh,
Trăm hai chín năm, l
a th thành vàng!
Trung Lao
ơi, Phát Dim cũng bàng hoàng
Đ
n th g được thiếp vàng rc r,
Là ch
Phát Dim, công trình tm c,
Tr
ước ba năm, kiến trúc c Đông phương(*).
 
Trung Lao
ơi, âm hưởng ca quê hương,
Cùng rung c
m nghe tiếng chuông nc nghn,
Càng đau th
ương càng yêu thương trn vn
Không ch
quê hương, đim hn bn phương!
 
Trung Lao
ơi, ngn la rc thánh đường,
Là ti
ếng gi nghe thân thương da diết.
Chúa Ph
c Sinh tri dy t cõi chết
R
c cháy Đn thiêng trong hết mi người !

 (*)  Nhà thờ Trung Lao 1888, Phát Diệm 1891
Tác giả bài viết:   Lm Phêrô Hồng Phúc               
Trung Lao :
Đừng để thánh đường đức tin sụp đổ

Hai hôm nay người dân Bùi Chu nhốn nháo bởi hung tin, “Đền thánh Trung Lao bị cháy”. Chỉ ít giờ sau hình ảnh ngọn lửa hung hãn với khí thế bừng bừng được đăng tải lên mạng xã hội. Một nỗi xót xa, luyến tiếc, một tổn thất thật lớn lao cho Giáo phận, cách riêng với người dân Trung Lao.
Tìm hiểu lịch sử được biết: “Xứ này có đã lâu đời, có khi là trước hết trong Địa phận, vì năm 1607 Cha Cao đã nhận mà coi xứ này rồi… Xứ này gồm 27 họ, thuộc về 13 xã, mà trong 13 xã này chỉ có một xã Trung Lao toàn tòng mà thôi.” (Sử ký Địa phận Trung in tại Phú Nhai Đường, tr 143). Cùng với bề dày lịch sử của đất, ngôi thánh đường bị cháy được xây dựng từ năm 1888. Như vậy, ngôi nhà thờ đã gắn bó  với giáo xứ 129 năm và chứng kiến bao đổi thay của xã hội và con người nơi đây.
Những gì đã mất không thể lấy lại được nữa, nhưng với cặp mắt đức tin, chúng ta hãy nhìn Đền thánh hoang phế đó để nhận ra điều Chúa muốn nói. Có người nêu câu hỏi : Không biết lúc nhà thờ cháy Chúa có trong đó không? Sao Chúa không ra tay giập tắt ngọn lửa cho họ? Ôi! Nếu Chúa cứ làm theo những thắc mắc, yêu sách của con người thì Chúa có còn làm Chúa được chăng? Bao giờ cũng thế, cứ khi có sự chẳng lành xảy ra là con người lại đặt câu hỏi hoài nghi sự hiện diện của Chúa mà quên rằng.
Chúa là Cha từ tâm và giàu lòng thương xót. Trong vụ cháy đó không có ai thiệt mạng, nhưng Chúa thì có. Ngài hiện diện trong nhà Chầu. Thánh Thể ở đó chịu ngọn lửa thiêu và thấy nó hủy hoại mọi thứ trước mặt. Đâu chỉ có lúc này, còn nhiều nơi khác trên thế giới, Chúa cũng đang bị thiêu hủy do ngọn lửa của căm hờn và phỉ báng. Những bè đảng kéo vào thánh đường nã súng giết người dân vô tội, máu của họ đổ ra tưới ướt đất thánh, thấm ướt thân thể Chúa. Những kẻ quá khích đập phá đền thờ, kéo đổ mọi tượng ảnh xuống đất mà giày xéo. Nhìn những cảnh tượng đó, bạn và tôi đều đau, nhưng Chúa còn đau hơn chúng ta bội phần.
Nỗi đau của một người Cha giàu có và quyền uy, mọi người đứng trước mặt đều phải cung kính cúi chào, kẻ thù cũng bó tay vì không thể thắng được ông vua quyền lực ấy. Nhưng người Cha ấy lại bất lực trước đứa con ngỗ nghịch của mình. Có phải vì ông không thể làm gì để trừng phạt những đứa con hư hỏng ấy chăng? Không phải lý do đó, nhưng vì thương. Trong mắt người cha, kẻ ngỗ nghịch chống đối kia vẫn là con, là một đứa trẻ đáng thương hơn đáng ghét. Vì vậy người cha vẫn nhìn đứa con với ánh mắt hy vọng, chờ đợi nó buông dao, bỏ súng mà trở về cùng cha hơn là giơ tay trừng phạt.
Thế đó, Chúa là Chúa được, chính bởi Ngài có sức chịu đựng, im lặng và kiên nhẫn. Ngày hôm nay, ngôi thánh đường vật chất bị phá hủy nhưng biết đâu từ đống đổ nát một thánh đường mới, ngàn thánh đường đức tin lại mọc lên sừng sững trong con tim người dân Trung Lao. Chúng ta có tin như thế không? Hơn lúc nào hết giờ đây là lúc mọi tín hữu Trung Lao cần chứng minh cho mọi người thấy, chính mỗi người sẽ là một đền thánh. Hãy dâng Chúa chính tâm hồn mình làm nhà Tạm thay cho Đền thánh đã cháy.
Khi viết ra điều này, người viết chỉ muốn bày tỏ lòng cảm thông sâu sắc với người dân Trung Lao, đây còn là nỗi buồn cho cả Giáo Hội nữa. Dẫu biết rằng: “Ở dưới bầu trời này, mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời: một thời để chào đời, một thời để lìa thế; một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây; một thời để giết chết, một thời để chữa lành; một thời để phá đổ, một thời để xây dựng.” (Gv 3, 1-3). Nhưng sao lòng người vẫn không thôi luyến tiếc những gì từ dĩ vãng tốt đẹp đang dần vuột mất. Giáo phận đón nhận đức tin đã mấy trăm năm, nhưng chứng tích lịch sử thì đang dần nhạt nhòa. Trong giáo phận hiện nay, chỉ còn rất ít thánh đường có độ tuổi trên trăm năm. Chẳng dám ngó xa, nhìn rộng, chỉ nhìn quanh thôi cũng thấy tủi buồn cho sự nghèo nàn về giá trị tinh thần của dân mình. Tín hữu trẻ của giáo phận mai này nhìn vào đâu để thấy được dấu tích đức tin đã mấy trăm năm của tiền nhân? Xã hội hiện đại, mọi thứ có thể làm giả, nhưng thời gian thì không ai làm giả được.
Lạy Chúa, vẫn biết mọi sự có sinh ắt có tử, có xây thì cũng có phá, nhưng sao con vẫn không thôi luyến tiếc những công trình của cha ông đang bị phá hủy do thiên tai hoặc nhân tai. Mỗi viên gạch, viên ngói của ngôi thánh đường già cổ kính đã đổ và sắp đổ có thể đã thấm cả máu đào của cha ông xưa. Xin Chúa hướng lòng chúng con về thánh đường trên Thiên quốc nơi không thế lực nào có thể phá hủy được.
Tác giả bài viết: Nt. Xuân Ân, Đaminh Bùi Chu
http://gpbuichu.org/
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Ý cầu nguyện tháng 11/2017

 

1.   Cầu nguyện cho các Đấng các bậc trong giáo phận, cho các Cha xứ cựu và các Cha quê hương, các bậc tiền nhân, ân nhân, các linh hồn mồ côi cùng tất cả những người con Xâm Bồ đã qua đời.

2.   Cầu nguyện cho ngày lễ truyền thống kính các Thánh Tử Đạo Hải Dương và lễ khởi công xây dựng Đền Thánh Tử Đạo Hải Dương ngày 06 /11 được tốt đẹp.

3. Cầu nguyện cho ngày đại hội giới trẻ giáo Tỉnh Hà Nội lần thứ XV tại giáo phận Thanh Hóa từ ngày 21 đến ngày 22 /11 được bình an và gặt hái được những kết quả tốt đẹp.

Lịch Lễ
LICH LE
Kỷ Yếu Giáo Xứ
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây